Trần Bình An ngộ ra điều gì đó khi ngắm thác, nhưng cuối cùng vẫn không rút Hoè Mộc Kiếm ra để chém như một kiếm của Tề tiên sinh khi đối đầu với phấn bào đại yêu ở cổ tự.
Trần Bình An tự nhủ: "Rốt cuộc là sao đây? Vì sao ta cứ cảm thấy nếu xuất kiếm thì chắc chắn là sai? Chẳng lẽ luyện quyền và luyện kiếm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, một cái thì cần cù bù thông minh được, còn cái kia thì chỉ xét thiên phú tư chất?"




